Tìm kiếm chủ đề khác

Thursday, August 16, 2007

It's a boring life!!!!

Hôm nay, mình lại tiếp tục lao vào công việc như mọi khi. Mình không thích nghe nhạc thị trường VN bây giờ nhưng chỉ vì 1 tác động tâm lý ngoại cảnh mà mình đã lập tức thích ngay bài “Tuyết rơi mùa hè” do Hà Anh Tuấn hát. Mình chẳng lập trường tí nào cả! Nhưng phải là Hà Anh Tuấn hát mới hay, chứ Đoan Trang hay Lương Tùng Quang thì ẹ…

Mình bật mp3 để Repeat Track “Tuyết rơi mùa hè”. Và rồi mắt mình bắt đầu nhoà đi…

Nếu anh gặp em từ đầu,
Có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu,
Vẫn muốn bên em như thời thơ ấu

Nếu mai rời xa nhìn lại,
Trong giấc mơ anh, em sẽ hiện ra
Như tuyết mùa hè rạng ngời
Trong màu áo trắng phau.

Nếu em rồi ở lại,
Anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa
Nếu những màu sắc nhạt dần,
Anh sẽ vẽ em với màu nỗi nhớ

Và nếu thời gian ngừng lại,
Thì những nhánh sông hay bao con đường
Cũng sẽ dẫn về một ngày
Anh chờ em...

ĐK:
Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè
Bầu trời lấp lánh những cánh hoa như sao tỏa bay
Và dù anh có trẻ lại vẫn nguyên lời thề
Vì màu nơ trắng em cài là hoa tuyết không tàn.”

Cuộc đời thật mâu thuẫn. Tựa như 1 trò chơi hide-and-seek, cứ rượt đuổi nhau mãi. Những cái mình không thích thì cứ đến, còn những cái mình thích thì .... sao nhỉ? Nắm mãi, bắt mãi, với mãi nhưng cũng chỉ là bàn tay không.

Đến bao giờ thì 2 đường thẳng gặp nhau? Đến khi nào thì 2 mũi tên bay cùng chạm hồng tâm?... sẽ chẳng đến khi nào cả. Vì chủ ý của 2 đường thẳng, của 2 mũi tên không muốn gặp nhau.

Đau thật!!!!

Và dù anh có trẻ lại vẫn nguyên lời thề
Vì màu nơ trắng em cài là hoa tuyết không tàn.”

Tối nay cả nhà đang xem phim thì cúp điện. Chả biết làm gì, lại đeo headphone, lại nghe “Tuyết rơi mùa hè”, ra ban công ngồi chơi và mắt thì.... lại nhoà đi....

Chỉ cúp điện 15 phút thôi, nhưng cái thời gian cũ ào về thật nhiều....



1 comment:

Unknown said...

uhm Linh ah, kí ức ngày xưa ào về, khoảnh khẵc ấy buồn thật. Để nó mãi mãi là kỉ niệm thưở xưa nghe Linh