Tìm kiếm chủ đề khác

Friday, March 2, 2007

1 ngay cua ban la gi ....?

Bạn có biết, mỗi ngày trong đời mình đều mở ra một trang giấy trắng ...

Rồi ngày qua đi khi một trang đã kín ... và tôi không còn thay đổi gì được nữa ...

Lần giở lại từng trang, tôi như thấy lại đời mình ... nhiều khi hạnh phúc, nhưng cũng không hiếm lúc buồn đau ...

Có những kỷ niệm ngọt ngào làm tôi nôn nao ...

Nhưng cũng có những ký ức, làm tôi chỉ muốn : “Ước gì tôi có thể xé tan chúng ...”

Và từ hôm nay, tôi đã tìm được một cách viết khác cho những trang sách khác ...

... Dẫu cho khó khăn có bao trùm, nghịch cảnh có bủa vây ... tôi vẫn cố tìm cách pha một màu thật dịu dàng, thật êm ái như thể trời vẫn quang, mưa vẫn tạnh ... để “bức tranh” hôm nay sẽ là hồi ức đẹp ngày mai ...

Và bạn, hôm nay ... Bạn sẽ viết gì đây?

Tôi sẽ viết sao cho ngày hôm nay sẽ trở thành “tài sản vô giá”, hay thành “hành trang không thể nào quên” để tôi có thể vững bước đến cuối “con đường” cuộc đời ... Vì tôi đã có niềm tin, ý chí và sự lạc quan làm bạn đồng hành ...

Và bạn, bạn sẽ làm gì khi bạn biết mình chỉ còn một ngày để sống?

Tôi sẽ cám ơn Cha Mẹ, người đã ban cho tôi cuộc sống tươi đẹp này ... Tôi sẽ nguyện cầu Ơn Trên, xin ban bình an cho hết khắp mọi người, cho những người tôi yêu và không yêu, quen và không quen ... Tôi sẽ ngồi lặng hàng giờ nhìn mặt trời mọc, ngắm những tia nắng nhảy nhót buổi sớm mai, nghe gió nhẹ nhàng ve vuốt trên làn da và khẽ đùa trong từng lọn tóc ...

Tôi sẽ chạy ùa vào lòng người tôi yêu thương nhất đời để được ấp ôm, để được che chở, để được say đắm nồng nàn ... Tôi sẽ ôm ghì lấy những đứa con thiên thần của tôi, mãi đến khi tôi không còn hơi sức nữa ...

Xin hãy sống tận hưởng một ngày, như mọi ngày ... Xin hãy làm đầy ký ức bằng những niềm vui và mọi điều tốt đẹp ... Xin hãy đừng làm tổn thương ai, dù chỉ bằng lời nói hay việc làm ... Xin được cùng ai chia vai gánh nặng ... Xin được cùng ai chung tay xây đắp những công trình, không thể để lại ngày mai ...

Sẽ không bao giờ là quá muộn để bạn thay đổi cách suy nghĩ, cách sống, cách nhìn , cách cảm nhận ... về cuộc đời; để khởi đầu một ngày mới; để viết một trang sử mới về đời mình...

Ở trên các bộ trưởng đã đọc các vấn đề thật sâu xa và hơi bác học hỉ, chắc hơi khó hỉu tí hỉ. Sau đây bé dzẹo sẽ kể 1 câu chuyện thật cảm động và thật buồn, buồn kinh khủng (khóc 5 phút).

Hum nay bé dzẹo sẽ viết vìa tình iu hí hí hí (đỏ mặt)

Câu chuyện nói rằng có một chàng trai đem lòng yêu say mê một cô gái ... Anh ấy âm thầm tặng hoa cho người đó và thầm nghĩ rằng khi nào đến bông hồng thứ 1000 anh sẽ nói lời yêu cô gái ấy ... Nhưng rồi cuộc sống luôn bất ngờ , luôn có những chữ " nhưng " đáng ghét ! Vào lần anh mang bông hồng thứ 1000 với lòng dũng cảm và trái tim tràn đầy yêu thương và những lời trìu mến mà bao lâu nay anh đã ấp ủ thì anh đã gặp chuyện không may trên đường ... Điều đó cũng có nghĩa anh đã ra đi mà không nói được một lời dù chỉ là một lời duy nhất của con tim ... Còn cô gái vẫn cứ chờ đợi để biết được chủ nhân của nhưng bông hồng làm cô nở nụ cười vào mỗi buổi ban mai , chẳng bao giờ cô có thể biết ai là chủ nhân của những bông hồng đã cho cô sức mạnh khi khó khăn , những bông hồng với đầy tình cảm yêu thương đã khiến cô đủ can đảm để từ chối những lời có cánh của các chàng trai khác ......

Chuyện tình của họ thật buồn phải không ? Nhưng hơn hết bài hát muốn nói với chúng ta rằng :

Khi bạn yêu một ai đó hãy dũng cảm đến nói với họ ... Đừng chần chờ và hy vọng có ngày mai . Bởi ngày mai chắc gì sẽ tới và giả sử ngày mai đó có đến liệu người đó có còn ở đấy không ?! Hãy cứ dũng cảm bước đi trên con đường mình đã chọn ... có thể sẽ rất khó để có nhau và có thật nhiều điều cản trở nhưng chỉ cần có niềm tin và tình yêu thì dù khó khăn hay cản trở nào cũng sẽ qua .. khi đó Hạnh Phúc mới thực sự ngọt ngào và đáng quý ... Cái quan trọng là chúng ta sẽ không nhầm lẫn giữa Thói Quen và Tình Cảm Như thanh chocolate vậy những người biết thưởng thức họ sẽ chọn loại chocolate đắng nguyên chất phải không nhỉ.

Hic thật giống bé dzẹo (khóc 5 phút) khi thích 1 ai đó mà không thể nói ra được như có chí trong người á khó chịu lém (chậc chậc …). Nhưng làm sao được khi mình là con gái, hic hic chỉ biết khóc thui…

Ước dzẹo!!

1 comment:

Unknown said...

uh thích mà ko nói đc thì cũng tức nhỉ hìhì. Uhm đôi khi ko cần lời nói mà "boy" vẫn biết đó Linh ui, ko đc wen điều này đâu nha